đại ca mau chạy chị dâu đến rồi

Đầu năm mới sắp đến rồi, bạn hãy hô biến chính mình thành một nàng xuân xinh đẹp khi bạn thướt tha trong tà áo dài kết hợp cùng chiếc vòng cổ duyên dáng, Gợi ý mẫu vòng cổ "hợp rơ"với áo dài ăn của hội chị em. Đầu năm mới sắp đến rồi, bạn hãy hô Cô gái đang điều khiển xe máy di chuyển trên đường vào buổi chiều muộn thì bỗng nhiên phía đuôi xe phát nổ và bốc cháy ngùn ngụt. Do quá hoảng hốt, cô gái vứt bỏ xe để chạy vào vỉa hè. Rất may người dân gần đó đã nhanh chóng tới hỗ trợ, dập tắt ngọn lửa chỉ Chính là vào hôm tổ chức hôn lễ , khi đó mọi người đã đến bệnh viện rồi . "Phó Thời Dịch ngồi thẳng dậy , nói tiếp , " Sau khi mọi người rời đi , Cố Tư Đình sống chết muốn chị dâu về nhà họ Cố với anh ta , lúc đó chị dâu liền cho tên họ Cố đó một bạt Suốt 3 tháng vừa rồi, công việc của tôi bận rộn, làm tăng ca nhiều nên không có thời gian đến nhà chị dâu chơi. Chủ nhật vừa rồi, nghe tin anh cả đi làm xa về nên vợ chồng tôi đến thăm. Hôm ấy có cả gia đình em gái út của chồng nữa nên rất vui. Sau khi sát hại chị dâu, làm bị thương cháu gái, Nguyễn Văn Dương mang theo hung khí đến cơ quan chức năng đầu thú. Ảnh minh hoạ. vụ án mạng nghiêm trọng khiến 1 người tử vong và 1 người khác bị thương. Theo thông tin ban đầu, vụ việc xảy ra vào khoảng 19h tối ngày 27/12. Sáng, An dậy sớm, ủi thẳng thớm chiếc váy đủ màu và tô lên môi màu son mới trước khi rời khỏi nhàHôm ấy, ngày đầu tiên An đặt chân đến văn phòng TsMedia, đó là tòa nhà cao vút nằm ngay trung tâm đại lộ Victoria. Khanh lẫn lộn trong hơn năm mươi nhân viên già, trẻ, lớn, bé, Châu Á, châu Âu… nhưng An dễ norogeta1987. "Cậu... Cậu Trình! Hôm nay hình như chưa đến ngày thu tiền...""Tôi không đến thu tiền, tôi thu người.""Hả? Thu... thu người?""Con gái ông hôm nay là tròn mười tám tuổi rồi nhỉ?"Người đàn ông nghe xong gương mặt càng tối đi, mồ hôi rịn ra một mảng, ông nhìn chàng trai trước mắt, dáng vẻ ông vô cùng lo lắng, bàn tay bất giác run run. Chàng trai này chính xác là một gã xã hội đen, giang hồ bậm trợn. Vùng này cậu ta chuyên đi khắp nơi thu tiền bảo kê, ngay cả cái cửa hàng nhỏ xíu bằng lỗ mũi bán hoa quả của ông mà cậu ta cũng không ở đây nếu không ngoan ngoãn đóng tiền cho bọn chúng thì chắc chắn khó mà buôn bán làm ăn, đàn em của cậu ta sẽ tới gây ông mất rất sớm, ông bôn ba khắp nơi mưu sinh để nuôi con gái, vài năm trở lại đây thì ông đưa con gái Chỉ Nhiễm chuyển đến vùng này định cư, mở một sạp hàng bán hoa quả rồi gặp cậu ta Trình Sâm đại như cái nhìn của ông, cậu ta không đứng đắn, đàng hoàng, thật sự rất hung hãn. Chắc chắn ông không bao giờ giao con gái rượu duy nhất cho một người như vậy."Cậu... cậu Trình, Nhiễm Nhiễm nhà tôi..." "Tôi đến hỏi cưới, gả con gái ông cho tôi."Trình Sâm nghiêm nghị kiên nhẫn ngỏ lời giọng điệu có chút khô khan cứng sợ sệt nhìn Trình Sâm! Cưới? Cậu ta muốn lấy con gái ông ư? Tuyệt đối không thể, con bé vốn dĩ thuần khiết, nếu rơi vào tay cậu ta sẽ...Trông thấy ông không lên tiếng, bọn đàn em ở phía nhau nhướng mày nóng tính quát."Ông già, ông không gả chị Nhiễm cho đại ca bọn tôi, ông xác định không còn thấy mặt trời đi.""Láo, dám ăn nói với bố vợ tao thế hả? Thu mã tấu vào."Trình Sâm nhíu mày, quay đầu liếc mắt nghiến răng nhắc nhở. Bọn đàn em biết điều vội vàng thu mã tấu, những âm thanh phát ra làm người ta kђเếק đảm nổi da gà."Bố vợ à, tôi rất có thành ý, tôi rất nghiêm túc.""Thúc Thúc, đại ca bọn tôi rất thích chị Nhiễm, vì chị Nhiễm mà ăn chay nhiều năm rồi."Một tên khác có khuôn mặt dữ dằn hô to. Ông nghe xong càng trở nên mơ hồ, mấy cái người này hôm nay làm sao thế? Trong lúc ông đang lúng túng khó xử thì đột nhiên con gái Chỉ Nhiễm mang cơm trưa đến, thấy trước cửa bố bị vây kín cô vội vã chạy đến chen vào."Bố... bố không sao chứ?""Nhiễm Nhiễm..." ông lo lắng kéo tay con gái."Mấy người lại đến ức ђเếק bố tôi?" Chỉ Nhiễm hung dữ hét thẳng vào mặt Trình vậy! Trên đời này chỉ có một mình cô bé Chỉ Nhiễm là dám làm điều đó."Tôi... không có, Nhiễm Nhiễm, tôi là muốn nói chuyện.""Nói chuyện? Chú khiến bố tôi sợ hãi đổ mồ hôi mà nói chuyện cái gì chứ?""Tôi không có thật mà..."Bọn đàn em phía sau nuốt nước bọt, âm thầm đứng sang một góc, không dám lên tiếng khi thấy Chỉ Nhiễm xuất hiện. Mẹ kiếp, đại ca đã khúm núm thế kia thì bọn họ sao dám xí xớn to gan chen vào chất vấn chị dâu?"Chú mau ra khỏi đây." "Tôi không đi, tôi chưa có được câu trả lời từ bố em.""???""Bố vợ, hãy gả Nhiễm Nhiễm cho tôi.""..." Chỉ Nhiễm há hốc miệng ngơ ngác nhìn bố rồi nhìn sang hắn."Cậu Trình...""Không, tôi không bao giờ lấy chú, chú mau cút ra khỏi đây."Chỉ Nhiễm không đợi bố nói xong đã giận dữ cắt đứt, quát vào mặt hắn. Trình Sâm mặt mũi tối sầm."Nhiễm Nhiễm! Mẹ nó, em không lấy tôi thì lấy thằng nào? Ông đây chờ em 5 năm, tu hành vì em, nòng nọc của tôi đóng băng ૮ɦếƭ hết cả rồi.""Nòng nọc là con gì?" "Trình Sâm! Mẹ nó, chúa tể của loài lươn..." Giai Thụy khoanh tay trước ngực, bờ môi nhếch lên cất giọng rủa. Quen biết đã lâu bây giờ mới thấy Trình Sâm lại có nhiều bộ mặt thiếu đứng đắn như vậy. Bác sĩ Mộ và tên đàn em nghe Giai Thụy nói thì đồng tình chậc chậc lưỡi gật gật đầu. Thật là không có liêm sỉ! Ba người đàn ông khoanh tay đứng yên lặng tại cánh cửa nhìn chăm chăm Trình Sâm đang diễn trò lừa gạt thiếu nữ. Chiêu trò đỉnh cao, cáo già. Chỉ Nhiễm vô tình ngoáy đầu thì trông thấy ba người đứng ở đó. Cô theo phép lịch sự cúi đầu chào. Ngược lại Trình Sâm chẳng hề quan tâm đến mấy người kia, gương mặt hắn vui vẻ nhìn Chỉ Nhiễm một cách say đắm. Ba người khẽ gật đầu đáp lại, cùng nhau bước đến ghế sô pha ngồi xuống. Chỉ Nhiễm điều chỉnh bàn ăn nhỏ trước giường bệnh lên, xong xuôi liền bày bữa sáng cho hắn dùng. "Chú ăn đi..." Chỉ Nhiễm vừa nói vừa đưa chiếc thìa cho Trình Sâm, hắn cười nhẹ duỗi tay nhận lấy nhỏ giọng đáp. "Cảm ơn em." "Lát tôi phải đi tới thư viện ôn bài, còn phải về nhà chuẩn bị đồ ăn. Khoảng chừng buổi chiều tôi mới vào với chú được." "..." "Còn đây là số điện thoại của tôi! Nếu không có ai ở cùng với chú, chú cứ gọi, tôi sẽ sắp xếp vào sớm. Chỉ Chiễm lôi từ trong túi xách ra cây bút và tờ giấy cặm cụi viết, mỉm cười đặt lên bàn. Trình Sâm nhìn thấy thì sướng phát điên. Mẹ ơi, suốt năm năm cuối cùng hắn cũng có được số điện thoại của cô. Trình Sâm cố gắng kìm nén sự vui sướng đang nâng trào trong lòng, hắn điềm tĩnh ngẩng mặt gật đầu ôn hòa nói "Được! Tôi biết rồi. Em cứ đi học đi, tôi đợi em." "À phải rồi, chú thích ăn gì? Tôi sẽ nấu đem vào cho chú." Trình Sâm nghe vậy lại càng điên đảo thích thú hơn, khóe môi mấp máy giả vờ trầm mặc suy ngẫm, đang định lên tiếng nói, thì ba người kia đã đồng thanh cướp lời. "Cháo lươn." "Cháo lươn?" Chỉ Nhiễm ngoảnh mặt hỏi lại khi thấy ba người quá ăn ý. "Dạ phải! Đại Ca vô cùng thích lươn." Tên đàn em gật gật đầu, nhẻo miệng cười cười cố tình nhấn mạnh chữ "lươn". Trình Sâm chau mày nhưng không lên tiếng. "Được, tôi sẽ nấu cháo lươn cho chú, vậy giờ tôi đi trước nhé, buổi chiều gặp." Chỉ Nhiễm cười mỉm xinh xắn, cúi đầu chào mọi người một lượt rồi nhanh chóng rời khỏi phòng. Trình Sâm nhìn Chỉ Nhiễm đi khuất, xong ngay tức khắc đen mặt lườm ba người kia lạnh nhạt, hờ hững nói "Tao thích lươn từ bao giờ?" "Không thích ư? Chẳng phải là rất hợp với con người mày?" Giai Thụy lười nhác tựa lưng vào ghế liếc mắt móc mỉa. Trình Sâm hừ lạnh, phớt lờ chả thèm quan tâm, hắn cầm tờ giấy có ghi số di động của Chỉ Nhiễm lên nét mặt hăng hái lưu nhanh vào máy. "Vui đến vậy?" Bác sĩ Mộ không nhịn được liền hỏi. Trình Sâm đắc ý nhếch môi. "Những kẻ không có người yêu thì làm sao biết cảm giác này?" "???" Mi tâm ba người lập tức cau chặt, câm nín không một lời phản bác. Ok! Hay lắm người anh em. ... Từ hôm áy náy với Trình Sâm về sau Chỉ Nhiễm chăm sóc hắn rất rất tận tình chu đáo. Buổi tối, cô đợi hắn nghỉ ngơi xong mới trở về nhà, sáng hôm sau thì vào sớm. Một tuần sau chân bố cô lành hẳn, ông liền trở ra sạp hàng buôn bán lại, bọn đàn em Trình Sâm thường xuyên lui đến thân thiện phụ giúp. Dần dà hai bố con cô cũng đã có cái nhìn thiện cảm hơn đối với họ. "Đại... Đại Ca, vấn đề bến cảng có chút vấn đề, cần anh ra mặt giải quyết, anh Hổ hiện đang ở đó đợi anh." Tên đàn em gấp gáp chạy vào miệng thở hồng hộc thông báo, Trình Sâm nhíu mày nhìn đồng hồ, sau đó lấy di động nhắn tin cho Chỉ Nhiễm hôm nay không cần vào viện, rồi mới an tâm đi xử lý. Trời sập tối Trình Sâm mới trở lại. Vừa bước vào, Phong đàn em hắn vội vã kéo cánh tay hắn, hú hồn run run nói. "Đại... Đại Ca, hình như là Chị Nhiễm..." Trình Sâm giật mình nhìn theo. Mặt mày xanh rờn đổ mồ hôi. Chết tiệt! Cô từ hướng phòng bệnh của hắn đi ra, không phải là hắn đã nhắn tin rồi ư? Hay cô không nhận được nhỉ? Tiêu rồi! Tiêu rồi. Lần này coi như xong, những vết thương băng bó của hắn đã bị tháo, không nằm trong phòng bệnh mà chạy ra ngoài chắc chắn bị Chỉ Nhiễm phát hiện. "Trốn... trốn nhanh." Trình Sâm cuống quýt nói. Phong cuống cuồng đảo mắt nhìn xung quanh tìm sự giúp đỡ, bỗng dưng mắt sáng ngời, cậu ta vội vàng rảo bước chạy tới phía đó. "Chị... chị gái xinh đẹp, cho anh nhà chúng em mượn cái xe lăn nhé." "Em quen thằng nào ông đây chơi chết thằng đó." "Nhiễm Nhiễm! Thứ mà Trình Sâm tôi đã không có thì kẻ khác cũng đừng mong rớ vào." Hắn nhếch mép, nói xong liền xoay người bỏ đi rời khỏi sạp hàng. Cái dáng vẻ của Trình Sâm rất nghênh ngang, đắc ý. Bọn đàn em trố mắt nhìn nhau, xem chừng tình hình có vẻ hơi căng, cơ mà thấy Đại Ca bỏ về, bọn họ cũng cuống quít vội chào Chỉ Nhiễm và bố cô rồi vác mã tấu rảo bước theo sau. Ai đời đi hỏi vợ mà đem theo cả đám đàn em và vũ khí chứ, nhìn vào khác nào là đang đi đòi nợ? Đại Ca thất bại trong việc hỏi vợ. Đúng là buồn cười! Một người như Trình Sâm mà cũng bị phụ nữ từ chối? Tin tức này mà lọt vào tai bọn đàn em chắc sẽ trở thành đề tài nóng hổi, chuyện cười cho mọi người bàn tán. Chỉ Nhiễm nhíu mày ghét bỏ ra mặt, chẳng hề quan lúc nãy Trình Sâm nói điên khùng điều gì, cô dịu dàng quay sang nhìn bố, duỗi tay lau đi mồ hôi trên trán giúp ông. Trên đời này người mà Chỉ Nhiễm thương nhất là bố, chính vì thế cô không có phép ai ức hiếp ông. "Bố không sao chứ?" Ông thở dài nặng nề lắc đầu, lo lắng lên tiếng. "Nhiễm Nhiễm, con không nên như thế, những người đó chúng ta không được đắc tội. Cho dù không muốn thì phải lựa lời mà nói, nếu làm họ không vừa ý chúng ta khó mà sống." "Nhưng mà..." Chỉ Nhiễm chưa kịp phản bác ông đã lên tiếng cắt đứt, nghiêm nghị nhắc nhở. "Haiz! Cậu ta là xã hội đen có rất nhiều đàn em hằng ngày chém chém giết giết, chúng ta thấp cổ bé họng tốt nhất không nên gây thù..." "Bây giờ cậu ta đã để ý con, Nhiễm Nhiễm con không nên ra phụ bố nữa, cứ ở nhà ôn bài, một mình bố ngoài này sẽ ổn hơn." Ông buồn bã khẽ vuốt tóc đứa con gái nhỏ dặn dò. Cách duy nhất không để những người kia chú ý đến là giấu cô đi, chỉ cần không nhìn thấy Chỉ Nhiễm ở sạp hàng thì cái cậu Trình Sâm gì đó sẽ bỏ cuộc thôi. Chỉ Nhiễm xịu mặt không đồng ý, cô không thể để một mình bố ở đây. Con gái bây giờ đã khôn lớn phải có trách nhiệm bảo vệ bố. Hơn nữa bố Chỉ Nhiễm cũng có tuổi lại hiền lành, còn những người kia quá thô thiển đi, nếu để một mình bố ở đây chắc chắn sẽ bị họ ức hiếp. "Bố, con không chịu đâu ạ, con không muốn ở nhà. Con không sợ ông chú già đó, nếu bọn họ mà làm càn con sẽ báo cảnh sát." "Nhiễm Nhiễm..." "Bố... Bố ăn cơm đi, đồ ăn để nguội thì không ngon, con trông hàng cho ạ." Chỉ Nhiễm cười hì hì, không đợi bố nói hết đã kéo tay ông đi vào bên trong, cẩn thận mở lồng cơm nóng hổi thơm nức ra. Tất cả đều tự tay cô nấu. Ông thở dài. Báo cảnh sát ư? Mấy người đó dĩ nhiên không sợ cảnh sát, nếu không cũng chẳng nghênh ngang suốt nhiều năm. Ông rầu rĩ đành im lặng, thôi thì để buổi tối về hẳng nói sau, khuyên nhủ con bé. *** "Đại ca! Rượu đây ạ." "Không uống, cút đi." Trình Sâm chẳng buồn liếc nhìn, hất tay thẳng thừng rề giọng đuổi, tên đàn em ngoan ngoãn biết điều xoay lưng rời đi. Vừa mới khép cánh cửa lại thì bất chợt gặp một người đang đi vào, tên đàn em lập tức cúi chào cung kính. "Anh Hổ." "Trình Sâm đâu?" "Dạ! Đại ca đang ở bên trong, nhưng hôm nay tâm trạng Đại Ca Trình không được vui." "Không vui?" Người đàn ông tên Hổ nhíu mày khoanh tay trước ngực hỏi. "Vâng, Đại Ca bị đàn bà từ chối." Bọn đàn em vội vàng xúm vào ôm bụng cười kể lại đầu đuôi câu chuyện cho người đàn ông tên Hổ nghe. Người đàn ông tên Hổ nhe răng cười ha hả không khép được mồm! Mẹ, Trình Sâm đúng thật quá mất mặt. Hổ chỉnh lại cơ mặt đẩy cửa đi vào phòng hắn cất tiếng gọi. Cơ mà Trình Sâm cũng chả động đậy quan tâm. Anh ta không nhịn nổi liền phụt cười, bước đến châm chọc. "Trình Sâm, mày đã có tuổi rồi còn muốn bon chen ăn cỏ non? Hơn cô bé kia những một con giáp?" "Không phải phụ nữ bây giờ đều thích đàn ông chững chạc à?" "Phải, nhưng ở mày thì quá già." "..." "Chậc. Nhạc phụ đã không cho cưới cũng là ý hay đấy chứ, mày bỏ cuộc đi." "Mẹ kiếp! Không cho thì ông mày cướp." "Cậu... Cậu Trình! Hôm nay hình như chưa đến ngày thu tiền..." "Tôi không đến thu tiền, tôi thu người." "Hả? Thu... thu người?" "Con gái ông hôm nay là tròn mười tám tuổi rồi nhỉ?" Người đàn ông nghe xong gương mặt càng tối đi, mồ hôi rịn ra một mảng, ông nhìn chàng trai trước mắt, dáng vẻ ông vô cùng lo lắng, bàn tay bất giác run trai này chính xác là một gã xã hội đen, giang hồ bậm trợn. Vùng này cậu ta chuyên đi khắp nơi thu tiền bảo kê, ngay cả cái cửa hàng nhỏ xíu bằng lỗ mũi bán hoa quả của ông mà cậu ta cũng không tha. Sống ở đây nếu không ngoan ngoãn đóng tiền cho bọn chúng thì chắc chắn khó mà buôn bán làm ăn, đàn em của cậu ta sẽ tới gây ông mất rất sớm, ông bôn ba khắp nơi mưu sinh để nuôi con gái, vài năm trở lại đây thì ông đưa con gái Chỉ Nhiễm chuyển đến vùng này định cư, mở một sạp hàng bán hoa quả rồi gặp cậu ta Trình Sâm đại ca. Theo như cái nhìn của ông, cậu ta không đứng đắn, đàng hoàng, thật sự rất hung hãn. Chắc chắn ông không bao giờ giao con gái rượu duy nhất cho một người như vậy. "Cậu... cậu Trình, Nhiễm Nhiễm nhà tôi...""Tôi đến hỏi cưới, gả con gái ông cho tôi." Trình Sâm nghiêm nghị kiên nhẫn ngỏ lời giọng điệu có chút khô khan cứng nhắc. Ông sợ sệt nhìn Trình Sâm! Cưới? Cậu ta muốn lấy con gái ông ư? Tuyệt đối không thể, con bé vốn dĩ thuần khiết, nếu rơi vào tay cậu ta sẽ... Trông thấy ông không lên tiếng, bọn đàn em ở phía nhau nhướng mày nóng tính quát. "Ông già, ông không gả chị Nhiễm cho đại ca bọn tôi, ông xác định không còn thấy mặt trời đi.""Láo, dám ăn nói với bố vợ tao thế hả? Thu mã tấu vào." Trình Sâm nhíu mày, quay đầu liếc mắt nghiến răng nhắc nhở. Bọn đàn em biết điều vội vàng thu mã tấu, những âm thanh phát ra làm người ta khiếp đảm nổi da gà. "Bố vợ à, tôi rất có thành ý, tôi rất nghiêm túc." "Thúc Thúc, đại ca bọn tôi rất thích chị Nhiễm, vì chị Nhiễm mà ăn chay nhiều năm rồi."Một tên khác có khuôn mặt dữ dằn hô to. Ông nghe xong càng trở nên mơ hồ, mấy cái người này hôm nay làm sao thế? Trong lúc ông đang lúng túng khó xử thì đột nhiên con gái Chỉ Nhiễm mang cơm trưa đến, thấy trước cửa bố bị vây kín cô vội vã chạy đến chen vào. "Bố... bố không sao chứ?" "Nhiễm Nhiễm..." ông lo lắng kéo tay con gái. "Mấy người lại đến ức hiếp bố tôi?" Chỉ Nhiễm hung dữ hét thẳng vào mặt Trình vậy! Trên đời này chỉ có một mình cô bé Chỉ Nhiễm là dám làm điều đó. "Tôi... không có, Nhiễm Nhiễm, tôi là muốn nói chuyện." "Nói chuyện? Chú khiến bố tôi sợ hãi đổ mồ hôi mà nói chuyện cái gì chứ?" "Tôi không có thật mà..." Bọn đàn em phía sau nuốt nước bọt, âm thầm đứng sang một góc, không dám lên tiếng khi thấy Chỉ Nhiễm xuất hiện. Mẹ kiếp, đại ca đã khúm núm thế kia thì bọn họ sao dám xí xớn to gan chen vào chất vấn chị dâu?"Chú mau ra khỏi đây." "Tôi không đi, tôi chưa có được câu trả lời từ bố em." "???" "Bố vợ, hãy gả Nhiễm Nhiễm cho tôi." "..." Chỉ Nhiễm há hốc miệng ngơ ngác nhìn bố rồi nhìn sang hắn. "Cậu Trình..." "Không, tôi không bao giờ lấy chú, chú mau cút ra khỏi đây."Chỉ Nhiễm không đợi bố nói xong đã giận dữ cắt đứt, quát vào mặt hắn. Trình Sâm mặt mũi tối sầm. "Nhiễm Nhiễm! Mẹ nó, em không lấy tôi thì lấy thằng nào? Ông đây chờ em 5 năm, tu hành vì em, nòng nọc của tôi đóng băng chết hết cả rồi." "Nòng nọc là con gì?"Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

đại ca mau chạy chị dâu đến rồi